top of page



Searching for perfection



Iaidō is a Japanese martial art that emphasizes being aware and capable of quickly drawing the sword and responding to a sudden attack.

Iaido consists of four main components: the smooth, controlled movements of drawing the sword from its scabbard (or saya), striking or cutting an opponent, removing blood from the blade, and then replacing the sword in the scabbard.

While beginning practitioners of iaido may start learning with a wooden sword (bokken) depending on the teaching style of a particular instructor, most of the practitioners use the blunt edged sword, called iaitō. Few, more experienced, iaido practitioners use a sharp edged sword (shinken)


       Iaido encompasses hundreds of styles of swordsmanship, all of which subscribe to non-combative aims and purposes. Iaido is an intrinsic form of Japanese modern budo. Iaido is a reflection of the morals of the classical warrior and to build a spiritually harmonious person possessed of high intellect, sensitivity, and resolute will. iaido is for the most part performed solo as an issue of kata, executing changed strategies against single or various fanciful rivals. Every kata starts and finishes with the sword sheathed. Notwithstanding sword method, it obliges creative ability and fixation to keep up the inclination of a genuine battle and to keep the kata new. Iaidoka are regularly prescribed to practice kendo to safeguard that battling feel; it is normal for high positioning kendoka to hold high rank in iaido and the other way around.

     To appropriately perform the kata, iaidoka likewise learn carriage and development, hold and swing.

Seitei-gata techniques. Because iaido is practiced with a weapon, it is almost entirely practiced using solitary forms, or kata performed against one or more imaginary opponents. Multiple person kata exist within some schools of iaido; consequently, iaidoka usually use bokken for such kata practice.


     Iaido does include competition in form of kata but does not use sparring of any kind. Because of this non-fighting aspect, and iaido's emphasis on precise, controlled, fluid motion, it is sometimes referred to as "moving Zen." Most of the styles and schools do not practice tameshigiri, cutting techniques. A part of iaido is nukitsuke. This is a quick draw of the sword, accomplished by simultaneously drawing the sword from the saya and also moving the saya back in saya-biki.


       Iaido started in the mid-1500s. Hayashizaki Jinsuke Shigenobu (1542 - 1621) is generally acknowledged as the organizer of Iaido. There were many different Koryu (customary schools), however just a few remain practiced today. Just about every one of them additionally concentrate on more seasoned school created amid 16-seventeenth century, in the same way as Muso-Shinden-ryu, Hoki-ryu, Muso-Jikiden-Eishin-ryu, Shinto-Munen-ryu, Tamiya-ryu, Yagyu-Shinkage-ryu, Mugai-ryu, Sekiguchi-ryu, etc.

     After the collapse of the Japanese feudal system in 1868 the founders of the modern disciplines borrowed from the theory and the practice of classical disciplines as they had studied or practiced. The founding in 1895 of the Dai Nippon Butoku Kai (DNBK) 大日本武徳会 (lit. "Greater Japan Martial Virtue Society") in Kyoto, Japan. was also an important contribution to the development of modern Japanese swordsmanship. In 1932 DNBK officially approved and recognized the Japanese discipline, iaido; this year was the first time the term iaido appeared in Japan. After this initiative the modern forms of swordsmanship is organised in several iaido organisations. During the post-war occupation of Japan, the Dai Nippon Butoku Kai and its affiliates were disbanded by the Allies of World War II in the period 1945–1950. However, in 1950, the Dai Nippon Butoku Kai was reestablished and the practice of the Japanese martial disciplines began again.

    The Zen Nippon Iaido Renmei, All Japan Iaido Federation (全日本居合道連盟, Zen Nippon Iaido Renmei) (ZNIR) was founded in 1948.

In 1952, the Kokusai Budoin, International Martial Arts Federation (国際武道院・国際武道連盟, Kokusai Budoin Kokusai Budo Renmei) (IMAF) was founded in Tokyo, Japan. IMAF is a Japanese organization promoting international Budō, and has seven divisions representing the various Japanese martial arts, including iaido.

     Also in 1952, the All Japan Kendo Federation (ZNKR) was founded.

    Upon formation of various organizations overseeing martial arts, a problem of commonality appeared. Since members of the organization were drawn from various backgrounds, and had experience practicing different schools of iaido, there arose a need for a common set of kata, that would be known by all members of organization, and that could be used for fair grading of practitioner's skill. Two of the largest Japanese organizations, All Japan Kendo Federation (ZNKR) and All Japan Iaido Federation (ZNIR), each created their own representative set of kata for this purpose.

Seitei Iaido

     Seitei or Zen Nippon Kendo Renmei Iaido (制定) are technical forms based on seitei-gata, or standard forms of sword-drawing techniques, created by the Zen Nihon Kendo Renmei (All Japan Kendo Federation). This standard set of iaido kata was created in 1969 by a committee formed by the All Japan Kendo Federation (AJKF, Zen Nippon Kendo Renmei or ZNKR). The twelve Seitei iaido forms (seitei-gata) are standardised for the tuition, promotion and propagation of iaido at the iaido clubs, that are members of the regional Kendo federations. All dojos, that are members of the regional Kendo federations teach this set. Since member federations of International Kendo Federation (FIK) uses seitei gata as a standard for their iaido exams and shiai, seitei iaido has become the most widely practised form of iaido in Japan and the rest of the world.

     Many iaido organisations promote sword technique from the seiza (sitting position) and refer to their art as iaido. One of the popular versions of these is the Musō Shinden-ryū (夢想神伝流), a style of iaido founded by Nakayama Hakudō (中山博道) in 1932. Nakayama Hakudō studied under Hosokawa Yoshimasa, a master of the Shimomura branch (下村派) of Hasegawa Eishin-ryū, and Morimoto Tokumi, a fellow student of Ōe Masaji of the Tanimura branch (谷村派).

International Iaido Sport Competition

     Medals and cups are a part of iaido in connection with sport games.

Iaido, in its modern form, is practiced as a competitive sport, regulated by the All Japan Kendo Federation. The AJKF maintains the standardized iaido kata and etiquette, and organizes competitions.

     A iaido competition consists of two iaidoka performing their kata next to each other and simultaneously. The competitors will be judged by a panel of judges according to the standardized regulations.

European Kendo Federation has arranged iaido championships since 2000, and this competition is held every year. 

Musō Shinden-ryū (夢想神伝流)

Musō Shinden-ryū (夢想神伝流) is a style of sword-drawing art (iaido) founded by Nakayama Hakudō (中山博道) in 1932.[1] Nakayama Hakudō studied under Hosokawa Yoshimasa, a master of the Shimomura branch (下村派) of Hasegawa Eishin-ryū, and Morimoto Tokumi, a fellow student of Ōe Masaji of the Tanimura branch (谷村派).[2] The name Musō Shinden-ryū most likely comes from the name given to the Shimomura branch by Hosokawa, Musō Shinden Eishin-ryū (無雙神傳英信流).


The kata from Musō Shinden-ryū have a number of differences from the kata of its sister art, Musō Jikiden Eishin-ryū. Among the most visible are the manner in which the furikaburi (raising the sword overhead, sometimes called furikamuri) and the nōtō (sheathing) are done. Both arts also differ from many other iaijutsu schools in that the kiai is performed silently, without hassei (shouting).


After striking with one hand, primarily on nukitsuke (cutting as one draws the sword out), the sword is brought to a position about ten centimeters above the left shoulder, blade edge up, and with the point facing backwards. The movement resembles a thrust to the rear. Unlike in Musō Jikiden Eishin-ryū, the sword does not fall off behind the back but always stays over shoulder height. The right hand then raises the sword overhead while the left hand takes its place on the hilt, thus entering in the jōdan stance or kamae. The sword should now be right in the middle line of the body, with the tip raised forty-five degrees upward (Chuden) or level with the ground (Shoden) and your left hand hovering just above your forehead.


In Musō Shinden-ryū, the sheathing is performed horizontally with the blade outwards. Only when the sword is about two-thirds of the way in the saya is the edge turned to face upwards. The blade and saya should cross your center line at a forty-five degree angle while sheathing.


Shoden (初伝)

The word "Shoden", which can be translated as the "first transmission", consists of the kata of Ōmori-ryū iaijutsu plus one kata variation exclusive to Musō Shinden-ryū. The kata start from the seiza sitting posture. This series of kata became the first to be learned when the 17th headmaster of the Tanimura branch, Ōe Masamichi, reorganized and rationalized the curriculum of Hasegawa Eishin-ryū at the start of the 20th century. The kata Ryūtō, which involves the Ukenagashi technique, is often considered as the most difficult kata of the Omori set. The seventh kata, Juntō was created neither for dueling nor for self-defense, but to serve as kaishakunin.

According to his own memoirs, Nakayama Hakudō invented the twelfth kata, In'yō Shintai Kaewaza, as a variation on the fifth kata In'yō Shintai.

The following is the order given by Yamatsuta. In some schools, the order of the last two kata are reversed.

01. Shohattō (初発刀)
02. Satō (左刀)
03. Utō (右刀)
04. Ataritō (当刀)
05. In'yō Shintai (陰陽進退)
06. Ryūtō (流刀)
07. Juntō (順刀)
08. Gyakutō (逆刀)
09. Seichūtō (勢中刀)
10. Korantō (虎乱刀)
11. In'yō Shintai Kaewaza (陰陽進退替業)
12. Battō (抜刀)

Chūden (中伝)

The word "Chūden" can be translated as the "middle-transmission" and consists of ten techniques from Hasegawa Eishin-ryū. This series of kata is executed from the tachihiza (more commonly called tatehiza) sitting position. In contrast to the first series of kata, the enemy is considered to be sitting very close and thus the primary goal of the chūden techniques is to create proper cutting distance (kirima) by stepping back instead of forward.

Ōe Masamichi is credited with developing the hayanuki (quick draw) exercise. In this style of training, the practitioner executes all ten techniques in a row. Two versions of hayanuki exist. In one version, both the left and right hands are used to execute the movements, just as in the normal practice. The second version involves drawing the sword with only the right hand, as if you were on a horse. This kind of practice is not done in formal presentations.

01. Yokogumo (横雲)
02. Toraissoku (虎一足)
03. Inazuma (稲妻)
04. Ukigumo (浮雲)
05. Yamaoroshi (山颪)
06. Iwanami (岩浪)
07. Urokogaeshi (鱗返)
08. Namigaeshi (浪返)
09. Takiotoshi (滝落)
10. Nukiuchi (抜打)

Okuden (奥伝)

The word "Okuden" can be translated as the "inner transmission". Oku-iai, as it is also called, is divided into two groups: suwari-waza (sitting techniques) and tachi-waza (standing techniques). As in Chūden, the sitting techniques are performed from tatehiza.

Suwari-waza (座業)

01. Kasumi (霞) - Mist
02. Sunegakoi (脛囲) - Covering the shin
03. Shihogiri (四方切) - Cutting four corners
04. Tozume (戸詰) - Across the screen doors
05. Towaki (戸脇) - Along the screen doors
06. Tanashita (棚下) - Under the shelf
07. Ryozume (両詰) - Obstacles on both sides
08. Torabashiiri (虎走) - Running Tiger
09. *Itomagoi (暇乞) - Request Leave of Absence [Three forms]

Tachi-waza (立業)

01. Yukitsure (行連) - Escort
02. Rentatsu (連達) - Escort
03. Somakuri (惣捲) - Cutting the multiple opponents
04. Sodome (総留) - One handed cuts
05. Shinobu (信夫) - Stealth
06. Yukichigai (行違) - Passing by
07. Sodesurigaeshi (袖摺返) - Flipping the sleeves
08. Moniri (門入) - Entering the gate
09. Kabezoi (壁添) - Along the walls
10. Ukenagashi


The paired Kumitachi techniques (the kenjutsu part of the curriculum) are rarely taught today. Tachi Uchi-no-Kurai and Tsumeiai-no-Kurai are the series most often taught.

Tachi Uchi-no-Kurai (太刀打之位)

1. Deai (出合)
2. Tsukekomi (附込)
3. Ukenagashi (請流)
4. Ukekomi (請込)
5. Tsukikage (月影)
6. Suigetsutō (水月刀)
7. Dokumyōken (独妙剣)
8. Zetsumyōken (絶妙剣)
9. Shinmyōken (心明剣)
10. Uchikomi (打込)

Tsume Iai-no-Kurai (詰居合之位)

1. Hassō (発早・發早・八相)
2. Kobushidori (拳取)
3. Iwanami (岩浪)
4. Yaegaki (八重垣)
5. Urokogaeshi (鱗返)
6. Kuraiyurumi (位弛)
7. Tsubamegaeshi (燕返)
8. Gansekiotoshi (眼関落)
9. Suigetsutō (水月刀)
10. Kasumiken (霞剣)

Iaidō là một môn võ thuật Nhật Bản nhấn mạnh vào nhận thức và khả năng nhanh chóng rút kiếm và phản ứng lại một cuộc tấn công bất ngờ.

Iaido bao gồm bốn thành phần chính: các chuyển động trơn tru, có kiểm soát khi rút kiếm ra khỏi bao kiếm (hay saya), tấn công hoặc cắt đối thủ, loại bỏ máu trên lưỡi kiếm, và sau đó thay thế thanh kiếm vào bao kiếm.

Trong khi các học viên mới bắt đầu học iaido có thể bắt đầu học bằng kiếm gỗ (bokken) tùy thuộc vào cách giảng dạy của một người hướng dẫn cụ thể, hầu hết các học viên đều sử dụng loại kiếm có lưỡi cùn, được gọi là iaitō. Những người tập iaido ít, có kinh nghiệm hơn, sử dụng một thanh gươm sắc bén (shinken)

Mục đích

Iaido bao gồm hàng trăm phong cách kiếm thuật, tất cả đều phù hợp với mục đích và mục đích phi chiến đấu. Iaido là một dạng nội tại của budo hiện đại Nhật Bản. Iaido là sự phản ánh đạo đức của chiến binh cổ điển và để xây dựng một con người hài hòa về tinh thần sở hữu trí tuệ cao, nhạy cảm và ý chí kiên quyết. iaido phần lớn được biểu diễn solo như một vấn đề về kata, thực hiện các chiến lược đã thay đổi để chống lại các đối thủ đơn lẻ hoặc nhiều đối thủ huyền ảo khác nhau. Mỗi bài kata đều bắt đầu và kết thúc bằng vỏ kiếm. Không phụ thuộc vào phương pháp kiếm, nó đòi hỏi khả năng sáng tạo và khả năng cố định để theo kịp xu hướng của một trận chiến thực sự và giữ cho thanh kata luôn mới. Iaidoka thường xuyên được quy định luyện tập kiếm đạo để bảo vệ cảm giác chiến đấu đó; việc các kendoka có vị trí cao giữ được thứ hạng cao trong iaido và ngược lại là điều bình thường.

Để thực hiện kata một cách thích hợp, iaidoka cũng học cách vận chuyển và phát triển, giữ và xoay.

Kỹ thuật Seitei-gata. Bởi vì iaido được thực hành với một vũ khí, nó gần như hoàn toàn được thực hành bằng cách sử dụng các hình thức đơn độc, hoặc kata được thực hiện với một hoặc nhiều đối thủ tưởng tượng. Kata nhiều người tồn tại trong một số trường học của iaido; do đó, iaidoka thường sử dụng bokken để luyện kata như vậy.


Iaido bao gồm thi đấu dưới dạng kata nhưng không sử dụng bất kỳ hình thức đấu súng nào. Do khía cạnh không chiến đấu này, và sự nhấn mạnh của iaido vào chuyển động linh hoạt, chính xác, có kiểm soát, nó đôi khi được gọi là "Thiền chuyển động". Hầu hết các phong cách và trường phái không thực hành tameshigiri, kỹ thuật cắt. Một phần của iaido là nukitsuke. Đây là cách rút kiếm nhanh chóng, được thực hiện bằng cách rút kiếm đồng thời từ saya và đồng thời di chuyển saya trở lại saya-biki.

Môn lịch sử

Iaido bắt đầu vào giữa những năm 1500. Hayashizaki Jinsuke Shigenobu (1542 - 1621) thường được thừa nhận là người tổ chức Iaido. Có rất nhiều Koryu (trường phái tục lệ) khác nhau, tuy nhiên ngày nay chỉ còn một số ít được thực hành. Chỉ khoảng mỗi người trong số họ cũng tập trung vào trường học dày dặn hơn được tạo ra giữa thế kỷ 16-17, giống như Muso-Shinden-ryu, Hoki-ryu, Muso-Jikiden-Eishin-ryu, Shinto-Munen-ryu, Tamiya- ryu, Yagyu-Shinkage-ryu, Mugai-ryu, Sekiguchi-ryu, v.v.

Sau sự sụp đổ của hệ thống phong kiến ​​Nhật Bản vào năm 1868, những người sáng lập các kỷ luật hiện đại đã vay mượn lý thuyết và thực hành của các kỷ luật cổ điển như họ đã học hoặc thực hành. Sự thành lập vào năm 1895 của Dai Nippon Butoku Kai (DNBK) 大 日本 武 徳 会 ("Hiệp hội Võ thuật Đại Nhật Bản") tại Kyoto, Nhật Bản. cũng là một đóng góp quan trọng cho sự phát triển của kiếm thuật Nhật Bản hiện đại. Năm 1932 DNBK chính thức thông qua và công nhận môn phái iaido của Nhật Bản; năm nay là lần đầu tiên thuật ngữ iaido xuất hiện ở Nhật Bản. Sau sáng kiến ​​này, các hình thức kiếm thuật hiện đại được tổ chức trong một số tổ chức iaido. Trong thời kỳ Nhật Bản bị chiếm đóng sau chiến tranh, Dai Nippon Butoku Kai và các chi nhánh của nó đã bị quân Đồng minh trong Thế chiến II giải tán trong giai đoạn 1945–1950. Tuy nhiên, vào năm 1950, Dai Nippon Butoku Kai được tái lập và việc luyện tập các môn võ của Nhật Bản bắt đầu trở lại.

Zen Nippon Iaido Renmei, Liên đoàn Iaido toàn Nhật Bản (全 日本 居 合 道 連 盟, Zen Nippon Iaido Renmei) (ZNIR) được thành lập vào năm 1948.

Năm 1952, Kokusai Budoin, Liên đoàn Võ thuật Quốc tế (国際 武 道 院 ・ 国際 武 道 連 盟, Kokusai Budoin Kokusai Budo Renmei) (IMAF) được thành lập tại Tokyo, Nhật Bản. IMAF là một tổ chức của Nhật Bản quảng bá Budō quốc tế, và có bảy bộ phận đại diện cho các môn võ thuật khác nhau của Nhật Bản, bao gồm cả iaido.

Cũng trong năm 1952, Liên đoàn Kendo toàn Nhật Bản (ZNKR) được thành lập.

Khi các tổ chức khác nhau giám sát võ thuật hình thành, một vấn đề về tính tương đồng đã xuất hiện. Vì các thành viên của tổ chức được rút ra từ nhiều nguồn gốc khác nhau và có kinh nghiệm thực hành các trường phái iaido khác nhau, nên nảy sinh nhu cầu về một bộ kata chung, mà tất cả các thành viên trong tổ chức đều biết và có thể được sử dụng để phân loại công bằng kỹ năng của người thực hành. Hai trong số các tổ chức lớn nhất của Nhật Bản, Liên đoàn Kendo Toàn Nhật Bản (ZNKR) và Liên đoàn Iaido Toàn Nhật Bản (ZNIR), mỗi tổ chức đã tạo ra bộ kata đại diện của riêng mình cho mục đích này.

Seitei Iaido

Seitei hay Zen Nippon Kendo Renmei Iaido (制定) là các hình thức kỹ thuật dựa trên seitei-gata, hoặc các dạng tiêu chuẩn của kỹ thuật rút kiếm, được tạo ra bởi Zen Nihon Kendo Renmei (Liên đoàn Kendo Toàn Nhật Bản). Bộ tiêu chuẩn kata iaido này được tạo ra vào năm 1969 bởi một ủy ban được thành lập bởi Liên đoàn Kendo toàn Nhật Bản (AJKF, Zen Nippon Kendo Renmei hoặc ZNKR). Mười hai hình thức Seitei iaido (seitei-gata) được tiêu chuẩn hóa cho học phí, quảng bá và truyền bá iaido tại các câu lạc bộ iaido, là thành viên của các liên đoàn Kendo khu vực. Tất cả các dojos, là thành viên của các liên đoàn Kendo khu vực đều dạy bộ môn này. Kể từ khi các liên đoàn thành viên của Liên đoàn Kendo Quốc tế (FIK) sử dụng seitei gata làm tiêu chuẩn cho các kỳ thi iaido và shiai của họ, seitei iaido đã trở thành hình thức iaido được thực hành rộng rãi nhất ở Nhật Bản và phần còn lại của thế giới.

Nhiều tổ chức iaido quảng bá kỹ thuật kiếm thuật từ thế ngồi (tư thế ngồi) và gọi nghệ thuật của họ là iaido. Một trong những phiên bản phổ biến của loại này là Musō Shinden-ryū (夢想 神 伝 流), một phong cách của iaido được thành lập bởi Nakayama Hakudō (中山 博 道) vào năm 1932. Nakayama Hakudō học dưới sự điều hành của Hosokawa Yoshimasa, một bậc thầy của nhánh Shimomura (下 村派) của Hasegawa Eishin-ryū, và Morimoto Tokumi, bạn học của Ōe Masaji chi nhánh Tanimura (谷 村 派).

Cuộc thi thể thao Iaido quốc tế

Huy chương và cúp là một phần của iaido liên quan đến các trò chơi thể thao.

Iaido, ở dạng hiện đại, được thực hành như một môn thể thao cạnh tranh, được quy định bởi Liên đoàn Kendo toàn Nhật Bản. AJKF duy trì kata và nghi thức iaido tiêu chuẩn hóa, đồng thời tổ chức các cuộc thi.

Một cuộc thi iaido bao gồm hai iaidoka biểu diễn kata của họ cạnh nhau và đồng thời. Các thí sinh sẽ được đánh giá bởi một hội đồng giám khảo theo các quy định chuẩn.

Liên đoàn Kendo Châu Âu đã tổ chức các giải vô địch iaido từ năm 2000, và cuộc thi này được tổ chức hàng năm.

Musō Shinden-ryū (夢想 神 伝 流)

Musō Shinden-ryū (夢想 神 伝 流) là một phong cách nghệ thuật vẽ kiếm (iaido) được thành lập bởi Nakayama Hakudō (中山 博 道) vào năm 1932. [1] Nakayama Hakudō học theo Hosokawa Yoshimasa, một cao thủ của chi nhánh Shimomura (下 村 派) của Hasegawa Eishin-ryū, và Morimoto Tokumi, đồng môn của Ōe Masaji thuộc chi nhánh Tanimura (谷 村 派). [2] Cái tên Musō Shinden-ryū rất có thể xuất phát từ tên đặt cho nhánh Shimomura của Hosokawa, Musō Shinden Eishin-ryū (無雙 神 傳 英 信 流). 

Đặc thù

Kata của Musō Shinden-ryū có một số điểm khác biệt so với kata của nghệ thuật chị em của nó, Musō Jikiden Eishin-ryū. Trong số những cách dễ thấy nhất là cách thực hiện furikaburi (nâng thanh kiếm trên đầu, đôi khi được gọi là furikamuri) và nōtō (bao bọc). Cả hai nghệ thuật cũng khác với nhiều trường phái iaijutsu khác ở chỗ kiai được thực hiện một cách im lặng, không có hassei (la hét).


Sau khi tấn công bằng một tay, chủ yếu vào nukitsuke (cắt khi người ta rút kiếm ra), thanh kiếm được đưa đến vị trí cách vai trái khoảng 10 cm, lưỡi hướng lên trên và hướng mũi kiếm về phía sau. Chuyển động giống như một lực đẩy về phía sau. Không giống như trong Musō Jikiden Eishin-ryū, thanh kiếm không rơi ra sau lưng mà luôn cao hơn vai. Sau đó, tay phải nâng thanh kiếm lên trên trong khi tay trái giữ vị trí trên chuôi kiếm, do đó bước vào tư thế jōdan hoặc kamae. Bây giờ thanh kiếm phải ở ngay đường giữa của thân, với mũi kiếm hướng lên trên 45 độ (Chuden) hoặc ngang với mặt đất (Shoden) và tay trái của bạn lơ lửng ngay trên trán.


Trong Musō Shinden-ryū, lớp vỏ bọc được thực hiện theo chiều ngang với lưỡi kiếm hướng ra ngoài. Chỉ khi thanh kiếm đi được khoảng 2/3 quãng đường trong saya thì cạnh của thanh kiếm mới quay lên trên. Lưỡi kiếm và saya phải cắt ngang đường tâm của bạn một góc 45 độ trong khi bao.

Kỹ thuật

Shoden (初 伝)

Từ "Shoden", có thể được dịch là "truyền kỳ đầu tiên", bao gồm kata của Ōmori-ryū iaijutsu cộng với một biến thể kata dành riêng cho Musō Shinden-ryū. Kata bắt đầu từ tư thế ngồi co giật. Loạt kata này trở thành môn đầu tiên được học khi hiệu trưởng thứ 17 của chi nhánh Tanimura, Ōe Masamichi, tổ chức lại và hợp lý hóa chương trình giảng dạy của Hasegawa Eishin-ryū vào đầu thế kỷ 20. Kata Ryūtō, liên quan đến kỹ thuật Ukenagashi, thường được coi là kata khó nhất trong bộ Omori. Kata thứ bảy, Juntō được tạo ra không phải để đấu tay đôi hay để tự vệ, mà để phục vụ như một kaishakunin.

Theo hồi ký của chính mình, Nakayama Hakudō đã phát minh ra thanh kata thứ mười hai, In'yō Shintai Kaewaza, như một biến thể của thanh kata thứ năm In'yō Shintai.

Sau đây là thứ tự do Yamatsuta đưa ra. Ở một số trường, thứ tự của hai thanh kata cuối cùng bị đảo ngược.

01. Shohattō (初 発 刀)
02. Satō (左 刀)
03. Utō (右 刀)
04. Ataritō (当 刀)
05. In'yō Shintai (陰陽 進退)
06. Ryūtō (流 刀)
07. Juntō (順 刀)
08. Gyakutō (逆 刀)
09. Seichūtō (勢 中 刀)
10. Korantō (虎 乱 刀)
11. In'yō Shintai Kaewaza (陰陽 進退 替 業)
12. Battō (抜 刀)

Chūden (中 伝)

Từ "Chūden" có thể được dịch là "trung truyền" và bao gồm mười kỹ thuật của Hasegawa Eishin-ryū. Loạt kata này được thực hiện từ tư thế ngồi tachihiza (thường được gọi là tatehiza). Trái ngược với loạt kata đầu tiên, kẻ thù được coi là đang ngồi rất gần và do đó mục tiêu chính của các kỹ thuật chūden là tạo ra khoảng cách cắt (kirima) thích hợp bằng cách lùi lại thay vì tiến về phía trước.

Ōe Masamichi được ghi nhận là người đã phát triển bài tập hayanuki (vẽ nhanh). Trong phong cách đào tạo này, người tập thực hiện tất cả mười kỹ thuật liên tiếp. Hai phiên bản của hayanuki tồn tại. Trong một phiên bản, cả tay trái và tay phải đều được sử dụng để thực hiện các động tác, giống như cách luyện tập thông thường. Phiên bản thứ hai liên quan đến việc rút kiếm chỉ bằng tay phải, như thể bạn đang ở trên một con ngựa. Loại thực hành này không được thực hiện trong các buổi thuyết trình chính thức.

01. Yokogumo (横 雲)
02. Toraissoku (虎 一 足)
03. Inazuma (稲 妻)
04. Ukigumo (浮雲)
05. Yamaoroshi (山 颪)
06. Iwanami (岩 浪)
07. Urokogaeshi (鱗 返)
08. Namigaeshi (浪 返)
09. Takiotoshi (滝 落)
10. Nukiuchi (抜 打)

Okuden (奥 伝)

Từ "Okuden" có thể được dịch là "nội truyền". Oku-iai, như nó còn được gọi, được chia thành hai nhóm: suwari-waza (kỹ thuật ngồi) và tachi-waza (kỹ thuật đứng). Như ở Chūden, các kỹ thuật ngồi được thực hiện từ tatehiza.

Suwari-waza (座 業)

01. Kasumi (霞) - Sương mù
02. Sunegakoi (脛 囲) - Che ống chân
03. Shihogiri (四方 切) - Cắt bốn góc
04. Tozume (戸 詰) - Ngang qua cửa lưới
05. Towaki (戸 脇) - Dọc theo cửa lưới
06. Tanashita (棚 下) - Dưới kệ
07. Ryozume (両 詰) - Chướng ngại vật hai bên
08. Torabashiiri (虎 走) - Hổ chạy
09. * Itomagoi (暇 乞) - Yêu cầu nghỉ phép [Ba kỹ thuật]

Tachi-waza (立業)

01. Yukitsure (行 連) - Hộ tống
02. Rentatsu (連 達) - Hộ tống
03. Somakuri (惣 捲) - Chém nhiều đối thủ
04. Sodome (総 留) - Một vết đứt tay

05. Shinobu - Tàng hình
06. Yukichigai - Đi ngang qua
07. Sodesurigaeshi - Lộn tay áo
08. Moniri - Vào cổng
09. Kabezoi - Dọc theo những bức tường
10. Ukenagashi - Chặn và làm chệch hướng
11. * Oikakegiri - Theo đuổi & Cắt giảm
12. Youshihikitsure - Hành trình đồng hành

* Đây được cho là thanh kata mà thầy Oe Masamichi đã vứt bỏ khi ông tổ chức lại truyền thống cũ.


Các kỹ thuật Kumitachi ghép đôi (phần kenjutsu trong chương trình giảng dạy) hiếm khi được dạy ngày nay.

Tachi Uchi-no-Kurai

1. Deai
2. Tsukekomi (bao gồm)
3. Ukenagashi
4. Ukekomi
5. Tsukikage
6. Suigetsutō
7. Dokumyōken
8. Zetsumyōken (thanh kiếm tinh xảo)
9. Shinmyōken
10. Uchikomi

Tsume Iai-no-Kurai

1. Hassō
2. Kobusidori
3. Iwanami
4. Yaegaki
5. Urokogaeshi
6. Kuraiyurumi
7. Tsubamegaeshi (Tsubamegaeshi)
8. Gansekiotoshi
9. Suigetsutō
10. Kasumiken

bottom of page